Tôi gần đây có mối quan hệ không tốt với gia đình. Ý tôi là về phía của tôi, tôi không muốn đối mặt với bố mẹ, không muốn nói chuyện với nhà, và chỉ muốn đi ra ngoài. Bất kể những điều tôi làm, tôi nói đều bị mắng, nên tôi thấy mình rất vô dụng. Đương nhiên, nếu chuyện này là ngày 1 ngày 2 thì tôi không sao. Nhưng nó đã liên tục xảy ra với tôi hơn 1 tuần rồi. Tôi chán nản đến nỗi quyết định ngủ ngày để không phải đối diện với bố mẹ, nhưng đến tối (khi tôi dậy), dù tôi cẩn trọng mọi việc, nhưng vẫn có những điều khiến tôi bị mắng. Câu nói ám ảnh gần đây với tôi là “Sao mày ngu thế!? Có lớn mà không có khôn! Cho ăn học bao nhiêu năm mà không làm được cái gì. Mày chả làm được việc gì cả”. Rõ ràng là tôi đã nghe những câu này nhiều lần rồi mà gần đây, tôi đặc biệt thấy tức giận và ấm ức lắm. Khi bạn đầu, tôi có ta định tự tử (rạch tay), nhưng ko thể vì tôi sợ, tôi sợ tại sao bản thân lại có suy nghĩ như vậy. Nhưng đến hôm nay, tôi đã rạch rồi (mặc dù vẫn không dám rạch sâu và ở chỗ mạch máu), nhưng tôi đã làm và tôi còn vừa khóc vừa cười. Tôi thấy sợ bản thân mình lắm. Tôi là người yêu bản thân và sợ đau, nhưng tôi đã cười và thậm chí “vuốt ve” lên vết rạch đó. Có khi nào tôi trở thành quái vật không?
Tôi gần đây có mối quan hệ không tốt với gia đình. Ý tôi là về phía của tôi, tôi không muốn đối mặt với bố mẹ, không muốn nói chuyện với nhà, và chỉ muốn đi ra... Xem thêm