Em hay bị áp lực và căng thẳng, stress đến độ khóc ngày lẫn đêm, cứ hay suy nghĩ khiến bản thân mệt mỏi.
Gia đình có, chồng có, nhưng không ai màn kiểu lơ lơ xem là không vấn đề gì. E nhận thức được năm mình 14 15 tuổi, thời điểm đó đến nay e đi học, không có bạn bè cũng như đi làm không có người bạn nào có thể tâm sự.
Bao nhiêu chuyện dồn lấy e, vấn đề gia đình, tất cả mọi thứ áp đặt vào, e luôn tự mình ôm lấy hết, không thể nói được cùng ai.
Nay lại mang thai, e lại sợ vấn đề đó ảnh hưởng đến e bé sau này, nói ra thì mọi người phớt lờ cho là bình thường, ai cũng vô tâm với chính câu chuyện họ gây ra cho e. Có chồng nhưng cũng chẳng được quan tâm gì vì đi suốt ngày, lúc e nghén thì chỉ hỏi e vỏn vẹn " e ói nữa hả, mệt không?" chỉ như vậy, việc nhà cũng chẳng phụ hợ. Em còn bị mất ngủ kinh niên từ bé, lúc trước e có dùng thuốc a thần để ngủ, 2 năm trợ lại thì e k dùng nữa, nhưng 1 2 giờ mới ngủ hoặc ngủ chập chờn cả đêm
  • Chuyên gia Tâm lý Hoàng Nhật


    thân gửi, anh rất tiếc em đang trải qua stress trong giai đoạn sinh đẻ. Em cần tìm cách giao tiếp với chồng và người nhà để thống nhất các hoạt động công việc của gđ. Nếu em cảm thấy khó hoặc ko vượt qua được vđ này, em có thể liên lạc với anh để được tư vấn trực tiếp. Nhật